Kỳ án thế kỷ – 10 năm truy bắt người rừng Ma Seo Chứ (phần 3) | Hồ sơ vụ án | ANTV

By | August 21, 2019


Thưa quý vị và các bạn khi nhắc đến những chiến công phá án
của công an tỉnh Lào Cai Chắc chắn nhiều người trong chúng ta
vẫn nhớ đến vụ án xuyên thế kỷ Về hành trình điều tra truy bắt người rừng Ma Seo Chứ. Không, phải gọi đây là một kỳ án mặc dù câu chuyện về Kỳ Án người rừng Ma Seo Chứ đã đến hồi kết thúc cũng gần chục năm nay. Nhưng với nhiều người đó vẫn còn
là một khoảng trống rất bí ẩn. Chương trình Hồ sơ vụ án kì này xin được gửi đến quý vị và các bạn những tình tiết chưa từng được công bố với hành trình hơn 10 năm điều tra
và truy bắt người rừng Ma Seo Chứ. Hôm đó là chủ nhật đầu năm 2010
Khi nhận được tin bắt được người rừng Chúng tôi đã lập tức cho lực lượng vào xem nó đích thị là có bắt được người rừng Ma Seo Chứ hay không? Bởi vì nói thật, Lúc đó chúng tôi vẫn còn chưa tin lắm Bởi lực lượng Công an đã mất quá nhiều thời gian Công sức cả chục năm để theo đuổi vụ án này Chúng tôi được biết trước khi Ma Seo Chứ bị bắt thì đồng chí Giàng Li Pao đã được
tổ chức điều ra tỉnh làm việc. Và ông đã bàn giao cho người kế nhiệm rất nhiều công việc trong đó có vụ ông gửi gắm nhất và theo đuổi nhất là vụ người rừng Ma Seo Chứ. Dù ở cương vị mới nhưng Đại tá Giàng Li Pao
vẫn luôn trăn trở về vụ án này. Khi nhận được tin báo cáo rằng
đã thật sự bắt được người rừng và trong quá trình vây bắt anh ta bị
ném vỡ đầu, máu chảy lênh láng Thật sự chúng tôi đã rất lo cho sức khỏe của anh ta Đến khi biết rằng người rừng đã được đưa vào bệnh viện để chữa vết thương chúng tôi mới yên tâm được. Sau khi bắt được người rừng, lực lượng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội công an tỉnh Lào Cai Đã xin ý kiến ban giám đốc là di lý
đối tượng Chứ về trại tạm giam công an tỉnh Để trực tiếp điều tra và đã được
ban giám đốc công an tỉnh đồng ý. Sau 4 ngày bình phục Từ bệnh viện đến phòng tạm giam Ma Seo Chứ chỉ một mực sợ hãi. Sểnh ra là chui tọt xuống gầm ghế hay sàn nhà,
Người co rúm lại, ú ớ không ăn uống gì. Ở rừng nhiều, ăn lá và quả rừng ăn củ mài
và ngô sống suốt hai thập niên, Rồi được cán bộ cho ăn cơm có đường, có mỡ,
Những thứ trong rừng không có là Chứ bị đau bụng. Phải mất hàng tháng trời trong trại tạm giam, Chứ mới ăn được đồ ăn như người Việt Nam bình thường. Nhưng điều quan trọng nhất với cơ quan điều tra lúc này là phải làm sao để Chứ nói ra tiếng
của con người thì vẫn là một ẩn số. Việc người rừng gặp khó khăn trong ăn uống, trong nếp sinh hoạt, chỉ ú ớ không nói tiếng người Là một trở ngại lớn đối với các cán bộ quản giáo điều tra viên và toàn bộ Ban chuyên án Ở thời điểm đó đã có không chỉ một cuộc họp được diễn ra để bàn cách giải quyết vấn đề này Cuộc họp của toàn ban chuyên án
Những gương mặt căng thẳng suy nghĩ ghi chép. Đại tá Giàng Li Pao phát biểu, Ai cũng có thể thấy Ma Seo Chứ là người khá tinh ranh, có kiến thức tự lập sống trong rừng rậm Không chỉ đánh nhau với gấu Ma Seo Chứ còn rất nhiều lần bị các loại rắn cực độc cắn nhưng vẫn thoát chết thần kỳ. Biện pháp chữa trị rất lạ lùng, không theo bất kỳ một bài thuốc nào cả,nhưng vẫn giữ được mạng sống cho Chứ. Những năm tháng sống ở trong rừng sâu đã
tự dạy cho Ma Seo Chứ cách sống hoang dã và thích nghi với sự khác biệt của thiên nhiên. Vì khả năng thích nghi rất tốt
với cuộc sống tự nhiên như vậy đã khiến cho Chứ có khả năng tồn tại
hoang dã như những loại thú rừng Cuộc sống tự nhiên cũng tôi luyện
cho Chứ sức chịu đựng dẻo dai đến mức. Chẳng cần mặc nhiều quần áo
trong những ngày đông giá rét. bàn chân, bàn tay của Chứ dày lớp chai sạn. Vậy tại sao Chứ không mở miệng? Trước tình hình đó, Đại tá Giàng Li Pao lúc bây giờ đang là phó giám đốc công an tỉnh Lào Cai Thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra đã gặp Ma Seo Chứ để đấu tranh
khai thác bằng một cách rất đặc biệt. Sau này ở trại tạm giam rồi về trại Tân Lập cải tạo được tiếp xúc với mọi người, nghe mọi người
nói mới dần dần nói trở lại. Trong trại tạm giam mỗi khi gặp điều tra viên
Ma Seo Chứ tỏ ra vô cùng hợp tác. Chứ vẫn nghe được tiếng người, chỉ gật và lắc. Anh ta khai nhận khá nhiều. Thậm chí vài tháng sau khi bị bắt, Chứ về rừng để thực nghiệm hiện trường nhằm phục vụ công tác điều tra. Quyết định đưa Chứ về rừng lúc đó
được ví như “Thả hổ về rừng”. Bởi chỉ cần sơ sẩy một chút là đối tượng có thể lao vào rừng sâu lẩn trốn bất cứ lúc nào. Cùng Ma Seo Chứ về rừng, chúng tôi mất tận mắt thấy được sự nhanh nhẹn và sức khỏe phi thường của Chứ. Đoàn cán bộ mấy chục người đi theo Chứ vào
các hang anh ta ẩn mình trong rất nhiều năm. Có nhiều cán bộ phải cưỡi lưng trâu
để leo núi khi kiệt sức. Có leo 6 tiếng để đến được một cái hang giữa đỉnh đá ai mèo chênh vênh, sắc lẻm, thò ra vực xoáy sông Chảy. Trong chuyến đi rừng đó, nhiều trinh sát
khỏe mạnh cũng cảm thấy rã rời. Đôi bàn chân vượt lên những con dốc
hầu như chẳng có bàn chân người qua lại. Co cứng, đau nhừ, lại thêm rễ cây rừng,
mảnh đá cọ xát ứa máu đỏ. Khi nhìn xuống dưới, chúng tôi còn chóng hết mặt. Vì bên dưới là núi sông quá hùng vĩ và hiểm trở. Cái lều áp vào vách đá, Ở đó đầy bẫy thú, bẫy chim. Núi lông chim và xương thú mà Chứ
đánh chén rồi vứt lại đầy kín các lòng hang. Chứ còn có một cuốn lịch đặc biệt trong ống tre Kỷ niệm những năm tháng ở rừng làm người vượn. Chứ nuôi ong mật trong các ống tre để phục vụ dưỡng chất trong mùa đông khắc nghiệt. Chứ làm lồng chim bẫy chim chào mào,
họa mi về huấn luyện làm bầu bạn. Chứ có nhiều súng và rải vũ khí bố trí dọc các hang,
đề phòng bị tấn công bất ngờ. Những chi tiết này đã khiến các cán bộ
điều tra như chúng tôi sững sờ. Trong chuyến về rừng đó, Chứ còn theo lực lượng điều tra đi mấy trăm cây số về hang Khỉ, nơi anh ta bắn chết đồng chí Tráng Xín Chà. Về các căn cứ dọc sông chảy của Chứ
để tìm ba khẩu súng, thuốc súng tự chế bẫy thú và nhiều thứ khác, phục vụ
điều tra thực nghiệm hiện trường. Làm ngần đấy việc nhưng Chứ im bặt,
chưa bao giờ nói được một tiếng của con người. Rõ ràng, với tinh thần hợp tác kể trên. Thì không phải Ma Seo Chứ giả câm
để cứng đầu trì hoãn việc điều tra. Người rừng đã quên tiếng người. Có thể vì bị trầm uất bởi mất niềm tin,
Vì thời gian 20 năm như vượn đã khiến anh ta không thể hoặc không tin
mình còn có thể cất lên tiếng người. Việc điều tra truy bắt người rừng Ma Seo Chứ đã khó. Quá trình đấu tranh để người rừng
nhận tội còn gian nan vất vả hơn nhiều Vì người rừng chỉ ú ớ chứ không hề mở miệng. Có một câu chuyện mà chúng tôi cứ ấn tượng khi nghe người đồng chí Nguyễn Minh Thắng cán bộ quản giáo kể lại về người rừng
Ma Seo Chứ vào thời điểm đó. Khi đó là mùa đông nhưng Chứ vẫn quen
với cái lối sống hoang dã nên không biết lạnh và phải sau hơn một tháng ở trong buồng giam,
khi chúng tôi phát hiện thấy Chứ co ro nên chúng tôi đã cởi chiếc áo
của mình đang mặc cho Chứ mặc Thì thấy anh ta nhìn chúng tôi
với ánh mắt đầy cảm động. Có lẽ chính những việc làm này đã làm lay động tình người đang dần được thức tỉnh trong con người Chứ và rồi, vào một hôm trong trại, Chứ đã phát ra tiếng nói của con người khi Chứ nói với một phạm nhân. Chúng tôi mừng lắm Cuối cùng thì Chứ cũng nói tiếng của một con người. Một người bình thường chứ không phải là một người bị câm. Cuối cùng thì Ma Seo Chứ cũng đã nói. Sau hơn 3 tháng đấu tranh người rừng Ma Seo Chứ đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Là đã cướp khẩu súng tại Ủy ban nhân dân
xã Tả Thàng năm 1997 và đã bắn chết đồng chí Tráng Xín Chà- Trưởng công an xã Thạnh Bình Huyện Mường Khương năm 1998. Ngày mùng 1 tháng 3 năm 2010 tòa án nhân dân tỉnh Lào Cai xét xử vụ án giết người, chiếm đoạt Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng
và chống người thi hành công vụ. kết thúc phiên tòa, Ma Seo Chứ bị tuyên án chung thân . Giờ đây Ma Seo Chứ vẫn đang thụ lý bản án chung thân vì tội giết người, Cướp tài sản, tàng trữ vũ khí. Những tháng ngày sống hoang dã
của người rừng đã chấm dứt Những kỳ thật, cho đến bây giờ Khi nói về chặng đường hơn 20 năm lẩn
trốn trong rừng sâu của Ma Seo Chứ. Nhiều người vẫn còn đặt ra rất nhiều sự hoài nghi. Vậy là chặng đường lẩn trốn của Ma Seo Chứ
đã kết thúc khi người rừng đã bị bắt Trong sự nỗ lực hết sức của lực lượng điều tra. Những bí mật của người rừng đã được đưa ra ánh sáng Nhưng khi kể về cuộc sống 20 năm
trong rừng sâu của Chứ. Nhiều người đã rất ngỡ ngàng và
nghĩ rằng đó chỉ là sự tưởng tượng. Những câu chuyện như đánh nhau với gấu, tự chữa trị trong gần 20 lần bị rắn độc cắn của Ma Seo Chứ hẳn vẫn còn là bí ẩn mà nhiều người chưa biết đến. Có thể nói rằng cuộc sống hoang dã trong núi cao rừng sâu của Ma Seo Chứ với nhiều người dường như là một bộ phim được sản xuất ở Hollywood. Cuộc sống trong rừng sâu, Vách đá cheo leo của Chứ đã trở thành một câu chuyện mà bất kỳ ai Cũng vướng vào sự ngờ vực, khó hiểu. Chuyên án truy bắt người rừng cũng là
một trong những vụ án kéo dài nhất trong lịch sử điều tra của
lực lượng Cảnh Sát tỉnh Lào Cai. Chuyên mục hồ sơ vụ án tuần này
xin được khép lại tại đây. Xin tạm biệt và hẹn gặp lại!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *